“J” | KỲ 4: ÁNH SÁNG CUỐI RỪNG SÂU

Thời gian: Không xác định chính xác, tại Chiến trường Tây Nam

Phnom Penh, những ngày đầu sau khi chế độ diệt chủng Pol Pot sụp đổ không mang dáng dấp của một thủ đô vừa được giải phóng, thành phố giờ đây như một cái xác rỗng. Người dân thưa thớt, trên những con đường phủ bụi chỉ thấp thoáng vài bóng dáng quân tình nguyện Việt Nam và lực lượng cách mạng Campuchia cắm chốt

Trong một góc khuất tại quán cà phê cũ trên đại lộ Monivong, Jean-Marc Delacroix, một nhà báo chiến trường người Pháp đang ngồi lặng lẽ, tay ông cầm chiếc cốc vẫn còn run lẩy bẩy… đặt cạnh là một chiếc máy ảnh hiệu Leica bạc màu, bụi bặm. Không ai nghĩ rằng bên trong chiếc máy ảnh đấy, lại chứa đựng một cuộn phim nhỏ có thể làm rung chuyển dư luận quốc tế

Trong suốt ba tháng len lỏi khu vực biên giới Thái Lan & Campuchia, ông đã thu thập được rất nhiều bằng chứng liên quan đến hậu cần, vũ khí, thậm chí là sự hiện diện của các cố vấn quân sự từ một số cường quốc vẫn đang âm thầm tiếp tay cho tàn quân Pol Pot, ngay cả khi thế giới công khai lên án chúng

Ông biết rõ, nếu những tài liệu này đến được tay Việt Nam, chúng có thể trở thành chứng cứ tại các diễn đàn quốc tế, nơi sự thật vẫn đang bị bóp méo !

Tại quán cà phê đấy, ông đang chờ hẹn gặp một đồng chí thuộc Phòng 9, Đoàn 718, quân tình nguyện Việt Nam & bàn giao toàn bộ số bằng chứng trên

Nhưng chúng đã đến trước!

Trong vòng chưa đầy 20 giây

Một chiếc xe Land Rover đỗ kịch trước cửa quán, 3 tên quấn khăn rằng đỏ – biểu tượng đặc trưng của bọn Pol Pot, nhảy xuống! Jean-Marc chưa kịp đứng dậy thì đã bị siết chặt cổ từ phía sau, chúng cột tay, trùm kín mặt rồi tống ông lên xe, phóng đi mất vút trong sự ngỡ ngàng của mọi ánh mắt xung quanh !

Trong quá trình đấy, chiếc máy ảnh rơi xuống nền gạch, cuộn phim bên trong bật nắp văng ra, lăn xuống gầm bàn… chúng đã lấy đi chiếc máy ảnh rỗng mà không hề hay biết!

Các chiến sĩ Đội J – trinh sát của Đoàn 718 từ xa đã chứng kiến mọi việc, nhanh chóng tiếp cận hiện trường, nhặt lại cuộn phim và lập tức báo cáo về căn cứ !

Trong vòng 2 giờ, chiến dịch “GH-O8” được cấp tốc phê duyệt. Nhiệm vụ: giải cứu nhà báo người Pháp càng sớm càng tốt, trước khi mọi thứ “quá muộn”

Nhận nhiệm vụ, nòng cốt là chiến sĩ mang mật danh “Ba Khải” – một trong những nhân sự tinh nhuệ của Đội J thông thạo 2 thứ tiếng – tiếng Anh & Khmer. Cùng với đó là nhóm hỗ trợ 5 người, nhận nhiệm vụ đảm bảo an toàn cho vỏ bọc của Ba Khải

Kế hoạch không phải là đột kích, mà là… để bị bắt! Đây là một kế hoạch vô cùng nguy hiểm, táo bạo & liều lĩnh, chưa từng có tiền lệ !

Hai ngày sau, tại một khu chợ tạm Boueng Trakoun gần biên giới, một “nhà báo Singapore” tên Barry Wuu xuất hiện – không ai khác chính là Ba Khải, dò la tin tức về “những du khách phương Tây da trắng”

Tiếng lành đồn xa… lan rất nhanh. Và đúng như dự đoán, cá đã đớp mồi!

Khi màn đêm buông xuống ngôi làng, trong lúc Ba Khải lim dim tại quán trọ, toán lính Pol Pot đạp cửa xông vào. Chúng trói tay, bịt mắt và đưa “nhà báo” lên một chiếc xe tải cũ đang nổ máy chờ sẵn, chạy thẳng một mạch vào cánh rừng. Tổ hỗ trợ đã hoàn thành nhiệm vụ giai đoạn 1, rút về sân bay dã chiến của Quân đoàn 4

Bằng những nghiệp vũ đã được đào tạo, Ba Khải lặng lẽ đếm từng khúc cua… từng nhịp dừng… từng âm thanh bánh xe lún vào bùn…

Điểm giam giữ: sâu trong rừng núi phía Tây Bắc Campuchia
Khi bước xuống xe, chúng tháo bịt mắt, Khải nhanh chóng đưa mắt quan sát: đây là một trại tạm được dựng bằng gỗ và dây thép gai, không điện đóm, không cột sóng, chỉ có một tháp canh, quy mô chỉ ở cấp trung đội chưa đến 20 tên

Khải bị tống vào một lồng sắt. Ở phía đối diện trong một chiếc lồng tương tự, Jean-Marc đang nằm trong tư thế kiệt quệ vì thấm đòn tra tấn, tuy nhiên ông vẫn còn sống, những hơi thở vô cùng nặng nề…

Đêm thứ hai

Mưa rừng trút xuống, những tiếng sấm rền vang như xé toạc bầu trời…

Trong bóng tối, Ba Khải mở mắt. Chiếc còng tay nhanh chóng được tháo ra bằng một sợi thép mảnh mà anh đã khéo léo giấu trong gấu quần

Khải giả vờ lên cơn co giật, hai tên lính gác mau chóng chạy đến… chúng trừng mắt nhìn nhau rồi một tên mở cửa lồng giam tiến đến xem tình hình, một tên đội mưa đi tìm báo cấp trên

Cạch… cánh cửa lồng giam vừa chợt mở, Khải quay người, tung cước hạ gục tên lính gác trong chưa đầy một nốt nhạc rồi tóm lấy dao găm, chìa khóa nơi lưng quần

Ba Khải mở toang các cửa sổ, lối vào, thổi tắt hết lửa đèn dầu, mưa gió cứ thế kéo rít vào căn phòng tối đen như mực… lần này tên lính gác thứ hai quay lại, đi cùng có một tên cầm theo quai xách chứa thuốc tựa là quân y

Bước vào căn phòng tối đen, hai tên lính ngơ ngác gọi tên đồng đội

*Phập phập* *phập phập* 4 nhát dao chí mạng từ bóng đêm, tiễn hai tên còn lại về cõi vĩnh hằng mà còn chẳng kịp kêu la một tiếng

Khải lấy được một khẩu súng ngắn K54 từ tay quân y, mau chóng mở lồng sắt rồi đưa vị nhà báo người Pháp kia ra ngoài

Nghĩ rằng tù binh chỉ là bọn nhà báo yếu đuối, đám Pol Pot rất chủ quan, chúng không tổ chức tuần đêm & trên tháp canh cũng chẳng có tên lính nào – có lẽ đã trốn… đi ngủ do trời mưa bão

Khải dìu Jean-Marc, cắt rào, rời khỏi trại mà không gặp bất kỳ trở ngại nào thêm

Phải tranh thủ, lợi dụng màn đêm để đi cho được xa và cơn mưa sẽ giúp xóa sạch dấu vết di chuyển trên nền đất

Khải đã phải cõng nhà báo Pháp hơn 20km đường rừng, trèo đèo, lội suối… đến điểm đón mà Khải đã quy ước với đội ứng cứu

Jean-Marc nói một câu bằng tiếng Anh yếu ớt:
“Tôi đã nghĩ… sẽ không có ai đến.”
“We leave no one behind!” – Khải đáp

Bình minh ngày thứ ba ló rạng, chắc chắn bọn Pol Pot đã phát hiện và đang truy lùng ráo riết, thời gian còn lại như ngàn cân treo sợi tóc

Họ đã đến được điểm hẹn, đó là một khoảng nhỏ giữa rừng gần nhánh sông Kerith, được đánh dấu bằng thân cây đổ hình chữ V
Khải đốt một nhóm lửa to bằng củi ẩm, cột khói bốc lên nghi ngút

5 phút
10 phút
Không có gì

Jean-Marc bắt đầu lo lắng, sợ rằng bọn Pol Pot sẽ lại đến trước

Rồi âm thanh xuất hiện
Xa… rồi gần dần

Chiếc trực Mi-24A xuất hiện vô cùng uy lực, hạ thấp độ cao, cây rừng nghiêng ngả liêu siêu vì sức gió của cánh quạt mạnh như vũ bão

Chiếc thang dây thả xuống
Đồng hồ điểm 08:47 sáng
Hai người được kéo lên. Cánh cửa đóng lại. Chiếc trực thăng biến mất khỏi tầm nhìn trong chưa đầy 60 giây

Một tháng sau.. New York

Một bài báo xuất hiện trên trang nhất của một tờ báo lớn

Tất cả sự thật giờ đây đã được phơi bày, chính trường thế giới rung chuyển, cục diện thay đổi hoàn toàn. Việt Nam chiếm được ưu thế và tiếng nói trên bàn đàm phán

Hàng loạt các quan chức nước ngoài bị chỉ trích, bị sa thải hoặc nộp đơn từ chức

Thế giới giờ đây đã dành cho Việt Nam một ánh nhìn khác, cấm vận được xoá bỏ… thế nhưng mặc nhiên không có một lời xin lỗi chính thức nào được đưa ra

Chiến dịch kết thúc thành công rực rỡ

Kể từ sau buổi làm chứng cho Việt Nam tại toà án quốc tế, không ai nhìn thấy nhà báo Jean-Marc Delacroix xuất hiện trước công chúng thêm một lần nào nữa

Trong những cuộc chiến bão đạn, khói lửa, có những người tuy không bao giờ cầm súng trên tay. Nhưng chính họ… lại là một chiến sĩ – đại diện cho sự thật và lẽ phải, chứng minh cho công lý vẫn còn tồn tại !

2212 Viet Nam

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang