
Biên giới Tây Nam, mùa mưa năm 1983…
Mưa rơi lả tả, rừng già đen kịt, những hạt mưa đan xen nhau rơi xuống nền đất, tạo nên làn hơi nước bốc lên mù mịt tựa như sương… Những thân cây dầu thẳng đứng, cao chót vót tựa như đang đâm xé toạc bầu trời. Rễ cây sần sùi, trồi lên mặt đất không khác gì một bầy trăn khổng lồ trườn đi trong rừng rậm. Không ai biết rằng, phía sau những rễ cây ấy, dưới tán dương xỉ là tổ trinh sát đặc nhiệm của đội J đã nằm bất động, im lặng quan sát suốt ba giờ đồng hồ!
Cách họ khoảng ba trăm mét, lọt thỏm giữa rừng là một khu đồn trú huấn luyện của tàn quân Khmer Đỏ… lờ mờ hiện ra qua màn sương mưa là: hàng rào dây thép gai thấp, bãi mìn rải không theo quy luật quân đội chính quy, ba lều gỗ lợp tôn, một nhà kho nhỏ bằng bê tông, và một vọng gác dựng bằng thân cây khộp.
Không có cờ. Không có bảng hiệu… cách bố trí thì rất “Tây”
Người chỉ huy tổ – mật danh Tư Phong – đưa mắt nhìn qua ống nhòm đêm. Ánh sáng xanh nhạt vẽ lên từng đường nét quen thuộc: lối tuần tra hình số tám, ca gác đổi giờ không đều, điểm chết giữa hai góc hỏa lực…
Anh khẽ gật đầu — “Có thầy!”
Ba tháng trước, Đoàn 718 đã nhận được tin báo từ các cơ sở: một nhóm huấn luyện viên nước ngoài, chuyên về mìn, bẫy nổ và đánh phục kích, đang kèm cặp một tiểu đoàn tinh nhuệ của tàn quân.
THÂM NHẬP
23 giờ 40
Mưa rơi nặng hạt hơn
Tổ ba chiến sĩ tiếp cận sát doanh trại, tuyệt đối im lặng & không để lại dấu vết trong bùn. Không cắt dây thép gai – vì chúng dây có gài “rung”, nâng hàng rào lên nhẹ nhàng bằng nêm gỗ, từng người trong tổ lần lượt trườn qua… Tư Phong dẫn đầu.
Anh đặt bàn tay trần xuống đất, cảm nhận từng thớ bùn, từng viên sỏi…
Ba quả mìn tự chế! Đã vô hiệu. Đối với anh, mìn tự chế chỉ để doạ những tay yếu nghề…
Tổ đặc nhiệm vượt qua lớp lớp hàng rào đơn giản như bóng nước.
TRONG LÒNG ĐỊCH
*Phập* tên lính gác ngã xuống với một con dao găm cắm ở yết hầu!
Hai tên lính tuần tra vừa thao thao bất tuyệt vừa phì phèo điếu thuốc cũng được tổ đặc nhiệm tặng cho mỗi người một đường pháp lệnh bằng máu ngay cổ, tiễn về miền tây thiên cực lạc!
Trong khu huấn luyện, hàng súng dựng ngay mỗi đầu giường của nhóm lính đang ngủ. Trên bàn ở phòng sinh hoạt chung là một tập giấy nhầu nát, gồm các tài liệu nghiên cứu, sơ đồ phục kích & hướng dẫn cách đánh, đều có ký hiệu bằng tiếng Anh cùng vài dòng ghi chú tiếng Khmer.
Trong nhà kho, mùi thuốc nổ, hoá chất nồng nặc. Từ lưu huỳnh, amoni, kali, TATP, RDX TNT… cả kíp hẹn giờ cơ học cũng có đủ!
“Họ dạy cho bọn này nhiều hơn mức cần thiết.” – Tư Phong nói khẽ
PHẢN PHỤC KÍCH
Đồng hồ điểm 02 giờ 10.
Tiếng nổ đầu tiên vang lên! Mục đích là để đánh thức bọn lính Pol Pot
Đồn trại bừng lên trong hỗn loạn. Lính tàn quân lao ra theo phản xạ đã được huấn luyện: chiếm điểm cao, tỏa đội hình, phản kích vòng cung.
Bọn chúng không hề biết rằng đang bước vào một chiếc bẫy nghệ thuật của tổ đặc nhiệm tài hoa.
Những tiếng nổ tiếp theo lần lượt vang lên ở các vị trí then chốt, đánh vô cùng chuẩn xác vào đội hình đối phương, triệt tiêu triệt để quân thù
Đúng ba phút. Không hơn, không kém…
Bầu không khí đột nhiên im lặng, chỉ còn lại tiếng mưa rả rít cùng ngọn lửa của láng trại đang cháy phừng phực. Tổ đặc nhiệm xuôi dòng, đón bình minh trên sông Preaek Tuek Chhu, trở về căn cứ cùng tập hồ sơ vừa thu giữ an toàn.
Vài tuần sau, trong một báo cáo khô khan ở phía bên kia ghi nhận:
“Một cơ sở huấn luyện bị phá hủy bởi lực lượng có trình độ phản đặc nhiệm cao, am hiểu sâu chiến thuật của chúng ta.”
Kèm một dòng ghi chú bút chì mờ:
“They learned faster than expected.”
2212 Viet Nam
