
Gió mùa đông se lạnh đã bắt đầu tràn về bủa vây khắp thành phố Hamburg, những tán cây khẽ đung đưa, gõ nhẹ vào ô cửa kính căn phòng ký túc xá tầng 4 của ngôi trường Hochschule Fresenius – nơi Mai Anh đang đứng nhìn ngắm xuống mặt hồ Alster phẳng lặng. Cô hai mươi mốt tuổi, du học ngành Truyền thông & Marketing, là con gái duy nhất của một Thiếu tướng đang công tác tại Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng – Bộ Quốc phòng.
Cô không biết rằng, từ ba tháng trước, mọi nhất cử nhất động của mình đã nằm trong một mạng lưới giám sát lạnh lùng
Những bức ảnh không lời
23 giờ 40 phút tại Hà Nội
Trong căn phòng làm việc tại nhà riêng, dưới ánh đèn vàng leo lắt, Thiếu tướng T.M.K mở một phong bì không nhãn mác, không nêu địa chỉ người gửi. Bên trong là những tấm ảnh in màu nét mồn một: Mai Anh bước ra khỏi thư viện, Mai Anh ngồi quán cà phê, Mai Anh chạy bộ ven hồ, Mai Anh đang hẹn hò với nhóm bạn…. Kèm với đó là một USB
Ông lập tức gọi điện ngay đến Phòng xử lý tình huống khẩn cấp bằng đường dây điện thoại bàn quân sự! Ngay trong đêm, các chiến sĩ trinh sát kỹ thuật Cục Y1 cùng đơn vị phản gián Cục 32 của Tổng cục đã có mặt tại nhà Thiếu tướng
Chiếc USB được các chiến sĩ cắm vào chiếc laptop cá nhân của ông, không kết nối mạng internet. Video hiện lên: hình ảnh ghi lại các hoạt động từ camera ẩn trong ký túc xá của con gái ông… cùng dòng chữ tiếng Việt: ‘“Tai nạn” có thể xảy ra bất cứ lúc nào với cô bé! Kết nối: Signal (+49) 777-****-212’
Chúng đang cần một gián điệp bên trong Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng – nơi có các viện nghiên cứu thiết kế, công nghệ vũ khí, các nhà máy, tổng công ty, các liên hiệp xí nghiệp sản xuất, chế tạo vũ khí, trang bị và các phương tiện kỹ thuật quân sự của Quân đội ta trong giai đoạn vô cùng nhạy cảm này
Trong vòng 24h, kế hoạch phản gián mang tên “BG-17” được vạch ra!
MỘT NĂM TRONG BÓNG TỐI – Người cha trở thành “kẻ phản bội”
Trong 12 tháng tiếp theo, Thiếu tướng K đều đặn “cung cấp” thông tin cho chúng, đó là thông tin đã được xử lý, được các bộ óc phản gián ưu việt của Tổng cục xào nấu & thiết kế vô cùng tinh vi: Các phương án nâng cấp thiết bị tác chiến lỗi thời, lịch trình điều chuyển đơn vị đã thay đổi, những dự án nghiên cứu, mô hình thử nghiệm không hiệu quả đã bị bỏ đi… v.v
Trong suốt thời gian này, chúng đã tin rằng mình thực sự đã & đang khai thác được một mỏ vàng
Cùng lúc đó, các chiến sĩ trinh sát kỹ thuật Cục Y1 âm thầm truy vết đường đi của các gói dữ liệu, lần theo các máy chủ trung gian đặt tại Berlin, Warsaw và một điểm cuối cùng tại Prague
Mai Anh vẫn đi học, cười nói bình thường, mọi thứ xung quanh cô như không có gì thay đổi. 9 tháng kể từ ngày bố cô mở lá thư kia, Mai Anh đã kết thân ở CLB âm nhạc một cô gái đồng hương có giọng hát vô cùng mê hoặc – đó là Vĩnh Nghi, một du học sinh Việt Nam vừa chuyển đến. Vĩnh Nghi thực chất là một cơ cán truyền thống, đi sâu của Tổng cục 2 tại châu Âu.
Cả hai vô cùng thân thiết, tuyệt nhiên Mai Anh không hề hay biết rằng người bạn kia chính là một vệ sĩ tiếp cận thực thụ của cô
Vĩnh Nghi có nhiệm vụ nhận diện ngoại tuyến, xác định vị trí lắp đặt máy ghi âm, camera ẩn, sẽ gửi đi tín hiệu khẩn cấp & đưa Mai Anh đến địa điểm giải cứu an toàn ngay khi có lệnh được ban hành!
Thiếu tướng T.M.K cùng vợ hằng tuần đọc từng báo cáo mật về con gái mình, lòng đau nén lại nhưng vẫn phải giữ trọn vai diễn hoàn hảo
Khi thời gian chín mùi đã đến, tổ chỉ huy chiến dịch “BG-17” quyết định tung miếng mồi lớn
Một “danh sách” các cán bộ tham gia chương trình đào tạo – hợp tác kỹ thuật bí mật với nước ngoài được đưa ra. Tất cả danh tính đều được Cục 32 dựng lên kĩ càng!
Đúng như dự kiến, cá đã cắn câu! Hai tháng sau, một cơ sở tình báo của đối phương tại Đông Âu bị lộ khi cố tiếp cận những “nhân sự ảo” đó. Mạng lưới của chúng bắt đầu rung chuyển
ĐÊM TRẮNG TRÊN ĐẤT CHÂU ÂU
19:00 – Mai Anh biến mất sau khi rời khỏi khuôn viên thư viện trường đại học, chiếc điện thoại của cô tắt sóng tại khu cảng ngoại ô phía nam Hamburg. Trước đó, Vĩnh Nghi đã đánh mê cô bằng ly trà gừng ấm, ngụy trang thành một điều dưỡng & cụ già trên xe lăn, đẩy cô đến công viên ven hồ Alster qua cổng sau ký túc xá. Cuối cùng là lên chiếc Mini Van đã nổ máy chờ sẵn bên kia cầu
Ở kho hàng số 47 khu cảng phía nam Hamburg, Mai Anh đã dần tỉnh dậy nhưng chưa khỏi bần thần… cô không biết chuyện gì đã xảy ra. Chiếc điện thoại reo lên, đầu dây bên kia là một giọng nói quá đỗi quen thuộc, giọng ồm ồm nhưng như trực trào nước mắt: “Mai Anh, con…! Con có làm sao không…” Những sự thật giờ đây mới bắt đầu được hé lộ cho cô bởi chính người bố của cô – ông đã diễn tròn vai trong suốt thời gian vừa rồi
Ngay trong đêm, tổ ứng cứu 5 người cùng Mai Anh xuôi dòng sông Elbe 20km đến một sân bay tư nhân tại Finkenwerder – nơi đang có một chiếc Charter đang đợi sẵn để phục vụ “những vị khách VIP ngành Logistic”
Tại sân bay Nội Bài
Mai Anh đứng ở cửa kiểm soát, nhìn thấy bóng hình quen thuộc từ xa – đó là Thiếu tướng K. với bộ quân phục chỉnh tề, ông khẽ gật đầu. Sau khi hoàn tất mọi thủ tục nhập cảnh, cô chạy đến ôm chầm lấy bố, cả hai đều không cầm được nước mắt… “Về thôi con, cả nhà đang đợi…”
Hà Nội vào xuân. Chiến dịch “BG-17” khép lại. Nhưng trong thế giới của những người chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam, những cuộc chiến bảo vệ an ninh biên cương Tổ Quốc không bao giờ thực sự kết thúc !
2212 Viet Nam
